Người đến là một nữ tử, ăn mặc mát mẻ, chỉ che đi những bộ phận quan trọng, còn lại đều để lộ ra ngoài. Da thịt nàng trắng hơn tuyết, không một tì vết.
Trên chân nàng có buộc một chiếc chuông nhỏ tinh xảo, mỗi khi bước đi lại vang lên tiếng “đinh linh linh”.
Nàng vừa xuất hiện, cả thế gian này dường như cũng phải lu mờ.
Mắt sao sáng ngời, sống mũi thanh tú.




